Hiển thị các bài đăng có nhãn Magazines 0609. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Magazines 0609. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2009

wink up 0609



Q: Ai là linh hồn chính của NewS?

A: Tất cả các thành viên đều là linh hồn chính của NewS, mỗi người đều có tính cách riêng của chính mình. Khi tôi đứng ngoài quan sát sẽ cảm thấy "cậu ấy làm như vậy sẽ tốt hơn" nhưng tuyệt đối không nói ra. Không chừng cậu ấy cảm thấy mình rất quan trọng. Hơn nữa nếu như vì ý kiến của tôi mà thay đổi ý kiến, nói không chừng sẽ làm mất đi tính cách vốn có của cậu ấy.

Q: Vì NewS hiện tại thêm những thay đổi mới mẻ?

A: Hiện tôi vẫn đang trong quá trình thăm dò, tìm kiếm. Lúc trước cũng không mấy nghĩ ra việc này, nhưng bây giờ đang suy nghĩ nó một cách nghiêm túc. Không chỉ nghĩ về nhóm mà còn nghĩ về bản thân mình sau này phải như thế nào...Ví dụ tôi muốn cho dù là thất bại cũng muốn dốc hết sức đặt cược vào cái gì đó. Gần đây dần dân quên đi tâm trạng có khát vọng theo đuổi mục tiêu gì...Cảm giác mãnh liệt "mình hãy thay đổi đi" Bước đầu tiên của việc này là tôi muốn thay đổi phong cách tóc quăn so với những phong cách lúc truớc không giống nhau trên Wink Up. Nói ý kiến của mình cho Staff và được mọi người tán thành. Đương nhiên không phải tháng nào cũng thế, cần tìm đúng thời cơ để đưa ý đồ muốn đưa tóc quăn vào chủ đề của tháng. NewS bắt đầu từ bây giờ sẽ có những thay đổi.

Q: Từ góc độ của mình nhìn về NewS của ngày hôm nay.

A: Cảm giác lớn nhất chính là đã quen rồi. Họ chính là những người bạn cho dù vui vẻ, đau buồn đều có thể cùng chia sẽ. Lúc nảy Massu và Yuya nhìn thấy tôi vẽ trong khung của mình "nghĩ ngơi 1 lần" của số bảo tháng 5 về 10 Q của NewS. Sau đấy chạy đến trách tôi "Chuyện này là thế nào?", "Sao lại như vậy chứ?". Tôi liền nghĩ "Có liên quan gì sao? Có liền quan gì sao?". Nếu như đổi lại là lúc trước thì tôi sẽ khách sáo mà không nói...

Q: Mục tiêu sau này của NewS?

A: Nói thật là tôi cũng không rõ. Mỗi người ai cũng có thể nghĩ là "Natural". Mặc dù cũng có nghĩ qua mình nên nhìn lên mà cố gắng thể hiện xuất sắc hơn nữa. Tài năng của mình rốt cuộc là nên thể hiện ra ngoài hay là vẫn tiếp tục nén lại...khoảng thời gian như thế này. Nhưng bây giờ có cảm giác như mình có chút gì đó vô dụng. Gần đây có đi ăn cơm cùng Toma và cũng suy nghĩ kĩ về vấn đề này. Trên con đường diễn xuất của Toma không ngừng tiến về phía trước. Hình như khi nói chuyện với Toma tôi cảm thấy mình rất vô dụng. Lúc nãy cũng có nhắc về khoảng thời gian tôi và Toma cũng nhau theo đuổi ước mơ của mình. Tôi muốn 1 lần nữa tìm lại cảm giác như thế. Đi cùng Toma thường bị những tình tiết này nhắc nhở chính tôi. Đối với tôi cậu ấy là người rất quan trọng.

Trans by nt3
Pics: Credits: vendy.blog ; watchful@LJ ;

Thứ Tư, 13 tháng 5, 2009

Potato 0609



Yamashita Tomohisa
Người theo đuổi ước mơ của mình cả đời rất đáng được tôn trọng.


Q: Thứ mà cả đời không thể nào bỏ mặc không lo là gì?

A: Gia đình, bạn bè. Liên quan đến những việc này thì không có bất kì lí do gì. Nhưng "thứ" không muốn bỏ mặc không lo thì không có. Mặc dù cũng có thứ tôi rất trân trọng nhưng hoài niệm với đồ vật thì không đến mức đấy.

Q: Anh tôn trọng những người như thế nào?

A: Những người theo đuổi ước mơ của mình. Và những người vì thực hiện ước mơ của mình mà ra sức hành động cũng rất tuyệt. Ước mơ đấy là gì thì đương nhiên là cái gì cũng được. Chỉ cần hướng đến mục tiêu đấy mà ra sức phấn đấu thì không có gì là không được. Những người xung quanh tôi như thế cũng rất nhiều. Nhưng nói tổng quát thì số người đấy hơi ít nhỉ. Tôi cũng muốn vì ước mơ của mình mà hết sức cố gắng.

Q: Tâm trạng của anh sau khi 24 tuổi là?

A: Hầu như đã sang tuổi 24 rồi nhưng không có gì thay đổi cả...(cười). Thường làm những việc mình thích làm. Hướng đến mục tiêu của mình mà cố gắng.

Q: Người lớn tuổi, nhỏ tuổi, cùng tuổi. Anh dễ nói chuyện với người nào hơn?

A: Đều không giỏi cho lắm, chỉ có bạn bè của tôi là dễ nói chuyện (cười). Thực ra thì lần đầu tiên gặp mặt thì thế nào cũng không mấy nói chuyện nhiều. Mặc dù tôi không nhớ rõ làm sao mà mối quan hệ với bạn bè của tôi bây giờ trở nên tốt hơn. Nhưng bạn bè của tôi có người tuổi lớn hơn cũng có người tuổi nhỏ hơn. Giai đoạn của tuổi tác thật sự rất nhiều. Nhưng người khoảng 28 tuổi thì có thể nói chuyện về XXX "Anh đang làm gì thế", còn nhỏ tuổi thì nói với cậu ta "Cậu làm cái gì thế?"....Dừng. Bạn tôi hình như không như thế (cười) Nhưng tuổi tác nhỏ mà chơi rất vui thì vẫn có đấy.

Q: Sau này việc muốn thực hiện là gì?

A: Thuật bay. Bây giờ thật sự có ý nghĩ mãnh liệt về nó. Đây thực ra chính là kĩ thuật bay trong DRAGON BALL. Đấy là ước mơ từ nhỏ của tôi đấy. Bây giờ nằm mơ, thỉnh thoảnh thấy mình có thể bay lên được, khoảng 3 cm (cười) Thường xuyên tôi vừa nghĩ "Ah~ Mình có thể bay lên được chút rồi" thì "Ah~" rớt xuống rồi.

Q: Điểm hay của "Koi no ABO"?

A: Là một ca khúc rất vui vẻ. Vì cảm thấy nó có thể làm cho mọi người hưng phấn.Xã hội bây giờ khá u tối, vì thế xin hãy nghe thử. Lấy lại được tinh thần thì tốt quá còn gì. Và nói đến nhóm máu thì tôi thuộc nhóm máu ABO (cười) Vì con người không phải chỉ có một tính cách. Bình thường nói đến tính cách của mỗi nhóm máu thì mỗi người đều có một chút.

Trans by nt3
pics:
Credits: vendy.blog ; watchful@LJ

Thứ Hai, 11 tháng 5, 2009

Seventeen 0409 - vol.51


PhotobucketPhotobucket




Chủ đề “Bức tường cản”

Chủ đề lần này được chọn từ yêu cầu của độc giả. YamaPi cười “Tôi có rất nhiều tường cản”, và nói về bức tường cản mình đã gặp trong quá khứ, tường cản đã vượt qua, cũng như cách tránh những khó khăn khi phá vỡ bức tường cản ấy,… Chính lúc đó mới có thể thấy được bản tính đàn ông thích thử thách bằng chính cơ thể mình.

Kể từ bây giờ đối với những bức tường cản xuất hiện, tôi thích phá vỡ hơn là vượt qua


Từ khi còn học tiểu học, tôi đã không quen dậy sớm và ghét đến trường. Tôi không nhớ rõ lắm về thời mẫu giáo nhưng cũng không thích đi học nhỉ. Có lẽ là tôi nhút nhát, và cũng muốn ở bên cạnh gia đình. Thật lòng mà nói tôi không nghĩ trường mẫu giáo hay tiểu học vui vẻ cho lắm! Vào những ngày mưa, tôilại càng không muốn đi, nhưng ngay lập tức đã phải đi rồi. Cho dù có nói như thế nhưng vì là trẻ con nên khi chơi dodge ball [ko bít dịch tiếng Việt sao ><] vào giờ ra chơi, tôi vẫn vui vẻ chơi cùng các bạn như thường. Vì tôi sinh vào tháng 4 nên tôi to con hơn những đứa trẻ khác, khi chơi dodge ball chưa từng thua ai bao giờ. Bây giờ nghĩ lại, chắc là tôi cư xử như người lớn hơn những đứa trẻ kia. Có thể sẽ thấy khó chịu, nhưng ví dụ như khi chơi lộn nhào, tôi không cần phải tập nhiều nhưng vẫn có thể làm được ngay. Vào thuở đó, lần đầu tôi nghĩ “Mình hoàn toàn không làm được!” là khi tôi trở thành Jr. và tập bài nhảy đầu tiên. Thời tiểu học, trong bất cứ việc gì tôi đều có thể làm ít nhất là ở mức trung bình, nên lúc này tôi đã sốc vì “Cũng có những cái không thể làm được như mình đã nghĩ!”. Lần đầu tiên từ khi sinh ra tôi bị bất ngờ bảo “Làm đi”, dù tôi nghĩ “Không làm được!” nhưng không còn cách nào khác tôi đành phải nhảy thử cho người quản lý xem. Thế nhưng, quả là tôi không thể nhảy tốt được, “Ah~, tiếc quá đi!!”. Cho đến lúc đó, đối với bất cứ việc gì thì tôi cũng đều không quyết tâm làm bằng chính sức mình. Môn karate tôi đã học trước khi vào Jr. cũng vậy, dù tôi không quyết tâm tập luyện nhưng cũng tương đối mạnh, và tôi đã đạt được hạng nhì ở đại hội toàn tỉnh Chiba. Bây giờ nghĩ lại, lúc đó tôi đã nhìn cuộc đời một cách khá lạc quan. Tuy nhiên sau khi vào trung học, bạn bè xung quanh dần dần cao lên, cơ thể cũng to lớn hơn. Cũng có những tên chạy rất nhanh, tôi đã nghĩ “Mình hoàn toàn không làm được…”, nhưng cuối cùng cũng có thể làm. Đó hình như là lúc tôi học lớp 8. Trường học vốn dĩ chẳng có gì vui, thêm việc đó nữa tôi cũng chẳng thấy thú vị. Nhưng mà tôi vẫn cố gắng tập nhảy. Tôi tập mà đổ mồ hôi như tắm, dù rất muốn uống nước nhưng tình trạng không thể uống nước vào những lúc tập hăng say quả là mệt thật. Kinh nghiệm như thế không được nếm trải ở trường học. Chắc chắn mọi người cũng có được kinh nghiệm qua những hoạt động ở các câu lạc của trường nhỉ. Bởi vì những hoạt động đó giúp con người trưởng thành hơn, cho nên tôi nghĩ có khó khăn bao nhiêu đi nữa cũng rất đáng giá. Càng luyện tập thì những việc mình chưa làm được, vào một ngày nào đó tự nhiên sẽ làm được thôi, và sẽ có cảm giác cực kỳ vui sướng. Nhưng bức tường nhảy chắc chắn là thứ cả đời này không thể phá vỡ nhỉ. Thật lòng mà nói, chỉ cần tự mình tiến lên từng bước một là tốt rồi.

Gần đây, tôi có dùng bữa với những người không nói được tiếng Nhật, tường cản ngôn ngữ hình như khá lớn, mà hình như cũng khá nhỏ, hình như mơ hồ ngoài sức tưởng tượng. Tôi cũng không rõ lắm nhưng tôi có cảm giac như vậy. Những điều mà tôi muốn truyền đạt bằng biểu hiện hay cử chỉ không hiểu sao lại được truyền đi rồi. Ví dụ như khi sử dụng từ điển cũng vậy. Nhưng tôi lại không thể sắp xếp câu văn trong đầu sao cho ổn, thật bực bội. Khi tôi hỏi người hiểu được ngoại ngữ “Vừa rồi nói gì thế?”, việc xác nhận từng chút một quả là phiền phức. Nhưng nếu hỏi một lần thì không phải những lần sau đó sẽ hiểu được hay sao? Tích luỹ dần dần sẽ rất đáng giá đúng không. Để làm mất đi bức tường cản giữa người và người, tôi nghĩ tốt nhất là gặp gỡ, trò chuyện, qua nhiều lần thì sẽ thân thôi. Tuy nhiên, khi nghe câu chuyện của nhiều người khác, cũng có những chuyện như người họ rất tin tưởng lại phản bội họ. Lúc có thể tin thì lại bị lừa gạt. Đáng sợ thật! Những người đi lừa gạt người khác nói những điều giả dối mà cứ như là thật, dường như không thể nhìn thấu được. Nếu là tôi, có lẽ tôi sẽ bị người như thế lừa gạt thật đấy. Cho dù từng đóng vai tên lừa đảo “Kuosagi” cũng hoàn toàn không có ý nghĩa gì hết nhỉ. Nhưng mà vì Kurosaki cũng đã từng bị lừa gạt, nên lúc đó cũng không biết làm thế nào!

Gần đây tôi nghĩ không phải là vượt qua tường cản mà nên phá vỡ bức tường ấy. Khi định leo lên bức tường thì cả thời gian leo lên và leo xuống cũng rất quý giá. Tôi nghĩ một khi đã muốn đập vỡ, cho dù có bị thương cũng là điều tốt. Đời người chỉ có một lần, và thời trẻ cũng chỉ là một khoảng thời gian ngắn. ôi nghĩ cũng có những cách lựa chọn an toàn mà trốn tránh nhưng như thế thật là tẻ nhạt. Thêm vào đó nếu ít nhiều sợ bị tổn thương và mong muốn sự ổn định thì sẽ không trưởng thành được chút nào. Hãy thử phá vỡ dứt khoát xem, không phải là tốt sao? Mặc dù nói như vậy nhưng khi nhìn lại con đường mà tôi đã đi qua cho đến bây giờ, không phải toàn là những bức tường đã phá vỡ. Cũng có những lúc leo lên hoặc đi đường vòng. Những lúc như thế không phải là hành động của một người đàn ông tí nào. Chính vì thế kể từ giờ trở đi tôi muốn phá vỡ những bức tường xuất hiện trứơc mặt. Dạo này tôi nghĩ thật sự không đủ thời gian gì cả. Bởi vì có nhiều việc chỉ có thể làm ngay bây giờ thôi. Những thứ có thể nói không lay chuyển = tường sắt là thứ gì thì tôi vẫn chưa biết. Câu trả lời này hãy để dành lại dến 40 năm sau nhé. Vì tôi có cảm giác thời gian càng trôi qua, tôi sẽ phát hiện được thứ không thể lay chuyển trong con người 24 tuổi của tôi.

Bức tường cản, cũng có trường hợp do mình tự tạo ra, cũng có những việc mình phải vượt qua. Có nhiều tường cản khác nhau, điều đó tuỳ thuộc vào bản thân mình. Cũng có những lúc chạy trốn khỏi tất cả phải không? Chỉ là vì tôi đã được sinh ra là con trai nên tôi không muốn chạy trốn. Vì tôi muốn mọi người nghĩ tôi thật bảnh. Không chỉ từ phía con gái, mà tôi còn muốn những thằng con trai khác khi nhìn vào tôi sẽ nói “Cậu này, tuyệt quá! Tớ thì không làm được thế”.

P.photo “Chúc mừng sinh nhật tôi”
Đây là của Staff đã cùng thực hiện “0409” với tôi cho đến giờ tặng đấy. Từ nay cũng xin giúp đỡ tôi nhé!

(scans: watchful21@LJ
trans: JennyRuan)

Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2009

ポポロ 0609

ポポロ 0609


Yamashita Tomohisa

Tin đồn 1. Lần hẹn đầu tiên là khi cấp 1

Cùng nhau đi xem phim. Trên đường về nhà khi còn cách nhà mấy trạm xe thì xuống đi bộ . Tôi còn nhớ vì không muốn chia tay nhanh như thế nên đã xuống xe cùng nhau đi bộ.

Tin đồn 2. Muốn ngày nào cũng ở bên cạnh người mỉnh yêu.

Bây giờ tôi nghĩ không phải cứ "ngày nào cũng ở bên nhau = anh yêu em" mà là "cho dù xa cách ở hai nơi vẫn tin tưởng nhau = anh yêu em"

Tin đồn 3. Tôi không phải là người thuộc tuýp tiếng sét ái tình"

Nếu như có cô gái bề ngoài nhìn rất vừa ý, cũng rất muốn biết nội tâm cô ấy là người như thế nào. Vì thế không thể phủ nhận việc tôi không thuộc tuýp người tiếng sét ái đình.

Wait... Ryo đính chính: không biết nữa. Chưa từng nghe YamaP nói. Nhưng là thuộc tuýp người tiếng sét ái tình đấy.

Tin đồn 4. So với việc nhắn tin cho bạn gái thì muốn gọi điện hơn.

Nếu như tôi gửi tin cho bạn bè mà ko thấy trả lời thì vẫn tiếp tục đợi. Vì thế có lẽ là nên gọi điện.

Tin đồn 5. Trong chuyện tình yêu không bàn luận với bất cứ ai.

Trong chuyện tình yêu việc quan trọng đầu tiên là "tôi muốn làm như thế nào?" Cho dù bạn bè nói "cô gái đấy không được đâu" thì cũng không ảnh hưởng gì đến tôi.

Tin đồn 6. Khi hẹn hò người trả tiền nhất định sẽ là tôi.

Tôi không có ham muốn mua sắm gì, cũng không mấy tiêu xài. Nhưng ngược lại khi hẹn hò tôi lại rất rộng rãi. Khi trả tiền trong lúc hẹn hò tôi muốn chính mình trả.

Tin đồn 7. Không thích yêu đơn phương.

Thích cảm giác hồi hộp khi yêu đơn phương thì có tính vào hay không? (cười) Tôi muốn cô ấy nhanh trở thành bạn gái của tôi, đôi bên đều thích nhau không phải càng vui hơn sao?

Tin đồn 8. Làm cho con gái khóc thì tôi sẽ rất khó xử.

Tôi vốn không giỏi xử lý trong những tình huống khóc. Nếu như không phải lỗi của tôi thì cho dù có khóc tôi cũng sẽ không xin lỗi. Về điểm này thì thật khó xử (cười)

Wait...Shige đính chính: Chuyện này nhất định là rất khó xử lí rồi. Nhưng mà tôi cảm thấy Yamashita-kun cho dù trong lòng đã dao động nhưng không thể hiện ra ngoài mà tiếp tục giữ vững ý kiến của mình.

Tin đồn 9. Gọi điện thoại hẹn đối phương.

Việc này sử dụng cách nào cũng không sao cả. Nếu như hỏi chọn viết thư hay gọi điện thoại thì tôi chọn gọi điện thoại. Muốn nghe được tiếng của cô ấy, muốn sớm biết được câu trả lời.

Tin đồn 10. Thích nhìn chân của bạn gái.

Với chân thì tôi không có khái niệm nào cả. Đại khái lúc trước trên tạp chí tôi có nói qua "nếu như nhất định phải nói thì sẽ là chân" (cười) Lần đầu tiên gặp mặt cô gái nào thì tôi sẽ nhìn tổng thể.

"ONE PIECE" rất hay.

Gần đây rất thích manga "ONE PIECE". Bạn bè giới thiệu "cho dù ko có ý vị gì thì cũng hãy thử xem đi" . Sau khi xem tôi thấy rất thú vị, mua liền 1 lúc 20 cuốn.


Trans by nt3@mola